
(Hình Ảnh: Những Nhà Giáo Kỳ Cựu Trường Đức Lân tại chương trình “Về Miền Ký Ức”)
1. Kỳ tích dệt bằng tâm huyết và sự tử tế
Giữa cái nắng gắt gao gần 40 độ của mùa hè xứ Quảng, chương trình đã tạo nên một cột mốc lịch sử khi quy tụ hơn 130 cựu giáo chức cùng hơn 300 cựu học sinh từ khắp mọi miền đất nước quay trở về.
- Sự chu đáo đến tận cùng: Sự thành công vượt mong đợi được kết tinh từ những chi tiết nhỏ nhất: chiếc logo kiêu hãnh, chiếc khăn quàng đỏ “Tự hào là học sinh Đức Lân”, hoa đính áo thầy cô, góc photobooth hoài niệm cho đến những thước phim tư liệu đong đầy nước mắt.
- Sự gắn kết vô giá: Dù số lượng người tham dự vượt xa dự kiến, bàn tiệc phải ngồi chen chúc từ 12 đến 18 người, nhưng không một lời than phiền. Chỉ có tiếng cười và những cái ôm siết chặt của tình đồng môn.
Tiến sĩ - Bác sĩ Lê Văn Thọ, một cựu học sinh đàn anh, tâm đắc chia sẻ: “Nhiều thế hệ đàn anh đi trước mặc dù cũng có hoài bão nhưng vẫn chưa làm được. Thế nhưng, các thế hệ đàn em, với tinh thần nhiệt huyết, năng động, sáng tạo, đã làm được những điều thật vĩ đại.”

2. Tiếng lòng từ quá khứ gian khổ của người thầy đầu đời
Minh chứng sống động nhất cho ý nghĩa của ngày hội ngộ chính là những giọt nước mắt bồi hồi của các thầy cô giáo mầm non, tiểu học đời đầu. Trong bài phát biểu đầy xúc động, cô Lâm Thị Cúc – Nguyên Hiệu trưởng trường Mầm non Đức Lân – đã đại diện cho các cựu giáo chức ôn lại một thời kỳ dệt nên bằng máu, mồ hôi và lý tưởng:
Ký ức thời tranh tre và "mức lương" vài lạng gạo
- Gian khổ chồng chất từ năm 1977: Những ngày đầu sau chiến tranh, trường lớp chỉ là những căn phòng tranh tre vách lá tạm bợ, mượn tạm nhà dân. Bàn ghế không có, học trò phải ngồi trên những thanh tre do phụ huynh đóng góp. Sách vở thiếu thốn, đồ chơi không có, các cô phải tự tay nhặt nhạnh từng vật liệu đơn giản nhất để làm đồ dùng dạy học. Đường đến lớp ngày ấy lầy lội, các cô phải đi bộ hoặc đạp xe nhiều cây số băng qua mưa gió để mở từng lớp học nơi thôn xóm.
- Đói nghèo và sự bám trụ: Thời kỳ ấy, giáo dục mầm non chưa được xem trọng. Chế độ đãi ngộ gần như bằng không: ban đầu chỉ có vài lạng gạo, sau đó nhận tiền mỗi cháu 2.000đ/tháng, rồi đến công điểm hợp tác xã nhận 13kg thóc/tháng. Mãi đến năm 1993, mức lương chính thức mới là 154.000đ/tháng. Vì quá khổ, nhiều đồng nghiệp đã phải bỏ nghề.
- Đi tiếp bằng tình yêu trẻ: “Riêng chúng tôi không nỡ lòng từ bỏ lý tưởng của mình... Chính ánh mắt, nụ cười hồn nhiên và tình yêu nghề mến trẻ đã trở thành nguồn động lực lớn lao giúp chúng tôi vượt qua mọi thử thách.”
Giờ đây, khi trường lớp đã khang trang, cô Cúc nghẹn ngào chia sẻ rằng việc nhìn lại quá khứ không phải để kể công, mà để nhắc nhở về giá trị của lòng kiên trì và sự cống hiến. Đối với những người thầy năm xưa, sự trưởng thành và thành đạt của học trò ngày hôm nay chính là phần thưởng vô giá nhất.

3. Khoảng lặng trăn trở: Có phải chúng ta đang bỏ quên họ?
Từ câu chuyện của cô Lâm Thị Cúc và trường Đức Lân, chúng ta giật mình nhận ra một thực tế: Cựu học sinh hiện nay rất ít khi quay về tri ân thầy cô giáo bậc Mầm non, Tiểu học và THCS.
Khi trưởng thành, chúng ta dễ nhớ về thời cấp 3 hay Đại học, nhưng lại quên mất những người đã kiên nhẫn đút từng thìa cháo, uốn nắn từng nét chữ đầu đời hay dìu dắt ta qua khủng hoảng tuổi dậy thì. Họ chính là những viên gạch móng thầm lặng dưới sâu lòng đất để tạo nên "tòa nhà" nhân cách của mỗi con người.
Hành động cúi đầu tri ân hơn 130 thầy cô và thành kính tưởng nhớ 18 người thầy đã vĩnh viễn đi xa của học trò Đức Lân là một thông điệp thức tỉnh mạnh mẽ: Tri ân không có giới hạn của cấp học. Càng là những người thầy đầu đời, càng cần được tôn vinh.

4. Lời kêu gọi từ "Về Miền Ký Ức"
Chương trình đã khép lại bằng bức "Thư cảm ơn" trang trọng nhưng sứ mệnh mang tên “TỪ MIỀN KÝ ỨC – KẾT NỐI MAI SAU” mới chỉ bắt đầu.
Báo Văn Hoá và Đời Sống muốn gửi lời kêu gọi đến hàng triệu cựu học sinh trên khắp cả nước: Đừng để sự tri ân bị bỏ quên ở bất kỳ nấc thang nào. Hãy nhìn vào tấm gương trường Đức Lân để thấy rằng, chỉ cần có trái tim đủ ấm và nhiệt huyết đủ lớn, chúng ta hoàn toàn có thể kiến tạo nên những kỳ tích hội ngộ để đời.
Dù bạn đang ở đâu, hãy thử một lần tìm đường quay về, tìm lại những người thầy cô mầm non, tiểu học, THCS xưa để gửi một lời thăm hỏi, một cái bắt tay ấm áp.
Cảm ơn trường Đức Lân vì ngọn lửa tri ân tử tế. Hy vọng nét đẹp văn hóa này sẽ lan tỏa, cháy bùng lên trong lòng cựu học sinh trên khắp đất nước Việt Nam!



Hoặc